“Ngươi quen nơi này sao?” Lý Hữu bước đến bên cạnh Tiêu Nhất, đứng sóng vai với hắn trước khung cửa sổ ngập ánh trăng, đưa mắt nhìn ra ngoài.
Con phố đổ nát, tiêu điều bên ngoài khiến hắn nhớ tới nơi giấc mộng bắt đầu, thị trấn Hôi Thổ.
Dường như người nghèo trong thiên hạ đều sống ở những nơi giống hệt nhau.
Tiêu Nhất ngẩn người, ánh mắt xa xăm: “Khu ổ chuột này... là nhà của ta.”




